Danh mục

Bộ nội vụ
QC Tài liệu
QC hình ảnh hoạt động
Thư viện
Văn nghệ tk

Thăm dò ý kiến

Theo bạn, hoạt động nào sau đây cần được các nhà trường tập trung hơn trong năm học 2014-2015:

Giáo dục hành vi hạnh kiểm

Nâng cao chất lượng giảng dạy - học tập.

Rèn kỹ năng sống, đặc biệt là bơi lội.

Tăng cường tổ chức tham quan, dã ngoại.

Tổ chức tốt dạy học 2 buổi/ngày ngay tại trường.

Liên kết web

Trang chủ » Hoạt động nhà trường » Lời tâm tình

bau cu
chao mung nam hoc moi

Vĩ nhân và tình yêu quê nhà

Thứ tư - 02/04/2014 14:04
(ĐSPL) - Chưa khi nào người dân Quảng Bình lại sốt ruột, sốt gan, đứng ngồi không yên như những ngày qua. Họ nóng lòng đợi đến ngày 13/10 đón Đại tướng Võ Nguyên Giáp về với quê nhà - chuyến về thăm quê và ở lại lâu nhất trong cuộc đời của Người. Lúc sinh thời, dẫu một đời cống hiến cho Tổ quốc, nhưng trong lòng mình, ông luôn tâm niệm: "Quảng Bình là quê tôi, khi nào rảnh việc nước thì tôi lại về nhà...".
Quảng Bình trong tim Đại tướng
Quê hương là khái niệm rất đỗi thiêng liêng trong mỗi con người, nhất là với một người xa quê từ nhỏ như Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Rời nhà đi hoạt động cách mạng từ năm 14 tuổi, bỏ lại sau lưng gốc vú sữa, cây khế sau hè và nếp nhà đơn sơ, mộc mạc. Nếu ai đã xa làng lập nghiệp từ thuở thiếu thời, có cảm giác một ngày rong ruổi trên đường đời bỗng nhớ về cội nguồn thì sẽ phần nào hiểu được tâm thế của một thanh niên rời làng theo vĩ nhân cứu nước, đánh giặc ngoại xâm, dẫu ở chân trời góc biển vẫn luôn canh cánh hai tiếng quê hương của Đại tướng. Trong lòng mình, ông luôn tâm niệm: "Quảng Bình là nhà tôi, khi nào rảnh việc nước thì tôi về nhà".

 

Vĩ nhân và tình yêu quê nhà - Ảnh 1

 

Một ngày nắng chớm hè của năm 1959, Người trở về thăm lại quê nhà thôn An Xá, xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy (Quảng Bình). Đây là chuyến về thăm quê đầu tiên sau 48 năm cất bước ra đi. Trong ký ức của nhiều người dân quê ông vẫn còn in đậm ngày đặc biệt đó. Sau này, trong một hồi tưởng của nhà văn Nguyễn Thế Tường có ghi lại: "Đại tướng đứng trên xe mui trần, một chiếc com-măng-ca được tháo bạt. Ông đứng thẳng, mặc lễ phục, đóng quân hàm quân hiệu, tay trái nắm thanh sắt khung xe, tay phải giơ ngang vành mũ, mắt nhìn thẳng nghiêm cẩn chào... đất quê... sông quê... người quê đang háo hức cuồng nhiệt. Trời nắng, bắt đầu nóng, có những dòng mồ hôi chảy từ gáy  xuống cổ, ông vẫn đứng chắc trên xe, tay phải giữ nghiêm trên vành mũ kêpi.
Khoảnh khắc- chân dung ấy in đậm trong ký ức trái tim tôi suốt thời thơ ấu. Nhập ngũ, mỗi lần chào theo kiểu nhà binh tôi đều bất giác lập tâm lập thế, ngón tay khép lại duỗi thẳng trên vành mũ, mắt nhìn thẳng... Ôi! Chả thế mà Napôlêông (hoàng đế Pháp) đã từng nói: "Trong mỗi người lính binh nhì đều có một viên thống chế". Tôi không hề có ước mơ làm thống chế, chỉ là tình yêu và tôn trọng quê hương của vị Đại tướng dường như đã nhập hồn khiến tôi cũng gắng rèn luyện chiến đấu xứng đáng đứng trong đội quân "huynh đệ chi binh" của thần tượng- Người Anh Cả".
 Tháng 10/2004, bác trở về thăm quê nhà lần cuối khi tuổi đã xấp xỉ 95. Lúc trở ra Hà Nội, vì sức khỏe Đại tướng đã yếu đi nhiều, không cho phép bác đi ô tô. Bộ trưởng bộ Giao thông lúc đó - ông Đào Đình Bình đặc cách dành một toa tàu riêng cho bác và gia đình. Chiều đó, tại sân ga Đồng Hới rất đông người đến tiễn bác đi. Khi đó, cửa toa đóng kín để giữ nhiệt độ của điều hòa, nhưng bác vẫn không giấu nổi sự băn khoăn, lo lắng rồi kiên quyết yêu cầu mở cửa để vẫy chào tạm biệt bà con...
Dẫu chỉ sống trọn vẹn ở quê nhà 14 năm và xa cách gần 90 năm, nhưng trong vĩ nhân ấy vẫn mang đậm cốt cách của một người con đất Quảng Bình. Đại tá Nguyễn Huyên - người luôn kề cận bên Đại tướng cho biết: "Cụ sống khá giản dị và có thói quen ăn uống không cầu kỳ. Cụ thích nhiều món ăn có xuất xứ từ quê hương Quảng Bình như bánh đa xúc hến, sò huyết nướng và bánh bèo. Đây là những món mà lần nào về quê cụ cũng ăn. Cách cụ ăn rất chậm rãi, từ từ như để cảm nhận rõ và ngấm dần hương vị của quê nhà".
Ngoài phong cách giao hòa, gần gũi, lưu luyến mỗi lần về thăm quê, thích ăn những món ăn dân dã quê nhà, Đại tướng còn là người biết dung hòa và giữ nét đặc sắc của giọng nói đất Quảng một cách hợp lý, chuẩn mực.  Ra đi từ năm 14 tuổi, tiếp xúc với nhiều nền văn hóa, nhiều miền ngôn ngữ, thông thạo nhiều ngoại ngữ, thế mà bác vẫn giữ được cốt cách phát âm của người Quảng Bình. Trong giao tiếp với người đồng hương hay trên các diễn đàn quốc gia, bác đều loại bỏ những từ địa phương dị biệt khó hiểu, sử dụng vốn từ phổ thông hiện đại nhưng giản dị, không dùng những từ hoa mỹ thái quá.
Dịp hội văn nghệ dự trại viết văn Đại Lải, một số nghệ sỹ được đến thăm bác tại 30 Hoàng Diệu (Hà Nội). Khi đến mục Hò khoan Lệ Thủy do nhạc sỹ Nguyệt Ánh lĩnh xướng cầm cái, bác Giáp chủ động xố và mọi người hòa theo "Ơ hơ khoan ơi là hố khoan ơi hò khoan...". Trong thoáng chốc, một không gian văn hóa dân ca quê hương Quảng Bình được tái hiện...
Đau đáu phá Hạc Hải và câu chuyện "chuyển giao công nghệ"
Bước sang tuổi 90, mặc dù sức khỏe đã giảm sút nhiều, nhưng Đại tướng Võ Nguyên Giáp vẫn theo dõi và góp nhiều ý kiến xác đáng vào một số vấn đề trong quy hoạch và sử dụng tài nguyên, đặc biệt là môi trường sinh thái. Trong đó, phá Hạc Hải - một vùng nước lợ quý giá rộng tới 4.000 ha - luôn là nỗi đau đáu của bác. Sau khi làm thủy lợi ngăn mặn, môi trường thiên nhiên nơi đây đã bị thay đổi nhiều. Trên diễn đàn và trong các cuộc trao đổi trực tiếp, bác đã góp ý cụ thể về vấn đề này. Nhưng rồi, có thể cuộc sống bộn bề nhiều lo toan, tập thể lãnh đạo tỉnh cũng chưa có tác động thực tiễn. Có lẽ sốt ruột sợ thêm một ngày là Hạc Hải dần thêm nguy cơ nên bác đã cử người con gái đầu là giáo sư Võ Hồng Anh từ Hà Nội vào thẳng nhà riêng của ông Phan Lâm Phương, Chủ tịch tỉnh, nối máy để ông Phương tiếp chuyện bác ở Hà Nội. Không lâu sau, nơi đây đã khởi động một dự án can thiệp có hiệu quả thực tiễn vào quá trình sử dụng phá Hạc Hải.
Cũng trong dịp về quê năm 1992, khi nghe trong báo cáo kinh tế - xã hội của tỉnh có điển hình nhân giống cây rừng, bác Giáp liền dành thời gian đến thăm. Ông Lý, một nông dân huyện Bố Trạch và gia đình vô cùng cảm động và tự hào đón Đại tướng, phu nhân và đoàn cán bộ tại nhà riêng và trang trại gia đình.
Bác Giáp lắng nghe chăm chú cách nhân giống và phát tán cây huỵnh, một loại cây gỗ quý, cùng chủ nhà đi lại khá lâu dưới bóng rợp của vườn huỵnh cổ thụ và vườn ươm cây con. Bác thân tình đề nghị ông Lý điều mà bây giờ ta gọi là "chuyển giao công nghệ", nghĩa là hướng dẫn và giúp đỡ bà con trong khu vực cùng làm. Kết quả của chuyến viếng thăm cũng như những động thái tích cực của địa phương đã có những thành quả đáng vui mừng: Từ một vườn cây đã thành nhiều khu rừng. Những người dân nơi đây ngày nay sở hữu những khu rừng rất có giá trị kinh tế, xây nhà cao tầng khang trang, cuộc sống ổn định hơn.
Với lối sống bình dị, cốt cách của một người làm cách mạng chân chính, hết lòng vì dân vì nước của bác Giáp, gợi nhớ cho nhiều người (có may mắn được tiếp xúc - PV) bóng dáng của Chủ tịch Hồ Chí Minh - người thầy của các thế hệ cán bộ cách mạng mà bác Giáp là một trong những học trò xuất sắc nhất.
14 tuổi rời quê, 90 năm xa làng xóm, cốt cách của một người con đất Quảng Bình vẫn được bác mang trong lòng. Giây phút cuối cùng Người đã ra đi rất thanh thản, sau hơi thở nhẹ nhàng. "Quảng Bình là quê tôi, khi nào rảnh việc nước thì tôi lại về nhà", giờ đây, đất và người Quảng Bình đã đón bác về nghỉ ngơi, sau một quãng đời bôn ba vì nước vì dân.
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 
tdnb
dalseo
QC video
Cổng thông tin điện tử TP Tam Kỳ
Office
QC nội bộ

Video

KHAI GIẢNG NĂM HỌC 2015-2016

Hình ảnh

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 53


Hôm nayHôm nay : 324

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 7702

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 790864